Trạm Ngôn Tình
  • Home
  • Bảng xếp hạng Tấn Giang 2024
  • Truyện dịch – edit
  • Truyện convert
Tìm kiếm
Sign in Sign up
  • Home
  • Bảng xếp hạng Tấn Giang 2024
  • Truyện dịch – edit
  • Truyện convert
  • Tấn Giang 2024
  • Truyện audio
  • Hiện đại
  • Đô thị
  • Tổng tài
  • Thanh xuân
    • Cổ đại
    • Tiên hiệp – Tu tiên
Sign in Sign up
Prev
Novel Info

Freud Của Anh Ấy - Mộng Tiêu Nhị - Chương 39

  1. Home
  2. Freud Của Anh Ấy - Mộng Tiêu Nhị
  3. Chương 39
Prev
Novel Info
 

Bữa tiệc hải sản thịnh soạn được ấn định vào tối nay.

 

Con gái đã lỡ hứa với người ta rồi nên cuối cùng Sầm Túng Y cũng không từ chối. 

Sầm Tô đề nghị: “Vậy tối nay mình ăn ở ngoài sân nhé mẹ?”

 

Sầm Túng Y ngần ngại:

 “Ngoài sân nhiều muỗi, nhà mình ăn uống lại ồn ào, họ không ngại sao?”

 

“Không sao đâu ạ, đốt chút nến thơm là được.” 

Sầm Tô nói tiếp, “Họ ngưỡng mộ còn không kịp ấy chứ, sao mà chê ồn được? Vị khách đó bảo chú của anh ấy vẫn luôn độc thân, bình thường toàn ăn cơm một mình, khá là quạnh quẽ.”

 

Sầm Túng Y nói có ẩn ý: “Có những chuyện không thể chỉ nhìn vào bề nổi.”

 

Con cái một bầy mà lại tự nhận mình đáng thương đến thế.

 

Sầm Tô lo nói nhiều quá mẹ sẽ sinh nghi nên dứt khoát chuyển chủ đề: 

“Mẹ, vậy lát nữa ăn sáng xong, con đưa mẹ đi chợ hải sản nhé.”

 

“Không cần, để khách trọ tự đi chọn.”

 

Sầm Túng Y dự định sẽ đưa Ngu Thệ Thương đi mua thức ăn và dạo chợ hải sản, coi như dắt ông ấy đi tham quan Hải Thành luôn. 

Phong cảnh gì mà ông ấy chưa từng thấy chứ? 

Cái gọi là muốn dạo chơi Hải Thành chẳng qua chỉ là cái cớ, đại để là trong lòng vẫn chưa vượt qua được cú sốc bị bà chia tay năm xưa, nên muốn cùng bà đi dạo một lát thôi.

 

Dẫu sao, trong lòng bà, ông vẫn có một vị trí khác biệt. 

Dù sau này vì những vấn đề thực tế mà vật đổi sao dời, nhưng đó là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong những năm tháng thanh xuân của bà. Chỉ có sự phóng khoáng nuông chiều, đơn giản thuần khiết, không hề pha tạp bất kỳ toan tính hay lợi ích nào.

 

Về sau, bà khó tránh khỏi việc phải giao thiệp với ông, mối quan hệ cũng không nên làm cho quá căng thẳng.

 

Sầm Tô ăn xong hai lát thịt nguội, mục đích cũng đã đạt được, cô rút khăn giấy lau tay:

 “Vậy để con sang báo với khách một tiếng, bảo họ tối nay đừng đặt cơm nữa.”

 

Sầm Túng Y thuận miệng hỏi một câu: 

“Vị khách đó họ gì?”

 

“…”

 

Cô vẫn chưa kịp bịa tên mới cho Thương Quân. Tóm lại là không thể mang họ Thương.

 

“Con quên chưa hỏi. Để lát nữa con hỏi xem.” 

Lấy lệ với mẹ xong, Sầm Tô vừa ngân nga hát vừa đi sang nhà nghỉ tìm Thương Quân.

 

Để tiện cho việc qua lại mấy ngày tới, Sầm Tô chủ động lót đường cho mối quan hệ giữa mình và khách trọ. 

Khi đi ngang qua đại sảnh, cô đặc biệt dặn dò lễ tân: 

“Chị vừa biết hai vị khách bao trọn quán là bạn của sếp cũ chị, người trẻ tuổi hơn không uống cà phê, anh ấy thích nước soda.”

 

Cô bé lễ tân ra dấu OK. Hai người vốn thường ngày rất hợp tính, hay đùa giỡn với nhau. 

Lễ tân hạ thấp giọng cười nói: 

“Quen biết thì dễ làm việc rồi. Chị hỏi sếp cũ nghe ngóng xem anh đẹp trai trẻ tuổi kia có còn độc thân không. Em để ý giúp chị rồi, cực kỳ có gu, tuyệt đối đúng tiêu chuẩn của chị luôn. Nếu còn độc thân thì tranh thủ mà ‘hốt’ đi.”

 

Sầm Tô mặt không đổi sắc, cười bảo: 

“Đang định sang mời họ ghé nhà chị ăn hải sản đây, để chị đích thân lên trên đó ‘khảo sát’ một chuyến.”

 

Lễ tân cười đáp: “Phòng 202 ạ. Chúc chị mọi sự thuận lợi.”

 

Thế là Sầm Tô cứ thế đường đường chính chính đi lên lầu. 

Tiếng gõ cửa vang lên, Thương Quân ngỡ là Ngu Thệ Thương nên vốn định không ra mở, nhưng lại nghe thấy tiếng của Sầm Tô từ ngoài cửa: 

“Thương Quân?”

 

Thương Quân không ngờ gan cô lại lớn đến thế, vội vàng ra mở cửa rồi kéo tuột cô vào trong. 

Kể từ tối qua, khi nghe cô nói sẽ nỗ lực mang đến cho anh những gì anh thích, anh ngược lại không còn quá nôn nóng chuyện ra mắt gia đình nữa. Có lẽ theo thời gian gắn bó, cô sẽ sẵn lòng chấp nhận anh từ tận đáy lòng, thay vì để tình cảm chỉ dừng lại ở bề nổi.

 

“Không sao đâu, lễ tân biết em sang đây tìm anh mà.” 

Cô thuận tay đóng cửa phòng lại, “Đến để mời anh tối nay sang nhà em ăn hải sản.”

 

“Dì không nghi ngờ gì chứ?”

 

“Không ạ. Mọi chuyện đã xong xuôi.”

 

Sầm Tô vòng tay ôm lấy vai anh, cứ thế bá vai bá cổ kéo anh đi vào trong.

“Chỉ cần em muốn thì làm gì có chuyện nào làm khó được em.”

 

Thương Quân chỉ có hồi nhỏ mới bị Thương Uẩn khoác vai như thế này, lúc đó Thương Uẩn chưa cao bằng anh nhưng cứ thích ra vẻ. 

Anh hơi nghiêng đầu, liếc nhìn xuống chân Sầm Tô: 

“Đi nhón chân vậy không mệt sao? Chiều cao không đủ mà cứ thích bá vai anh.”

 

Sầm Tô cười hừ một tiếng: “Em thích đấy!”

 

“À đúng rồi, tối nay giới thiệu anh thế nào đây? Dù sao cũng không thể nói anh tên là Thương Quân được. Anh tự nghĩ cho mình cái tên đi.”

 

Thương Quân kéo cô lại trước mặt mình: 

“Chẳng phải dạo này ngày nào em cũng đọc tiểu thuyết sao? Tìm đại cái tên nào cũng được. Còn về họ thì…” 

Anh suy nghĩ một chút rồi nói, “Họ Ninh đi.”

 

Sầm Tô biết nhà họ Ninh, một trong những gia tộc lớn ở Hồng Kông. Gia phong nhà họ Ninh được công nhận là tốt nhất trong số các đại gia tộc, hành sự cực kỳ kín tiếng.

 

“Anh cũng khéo chọn thật đấy. Họ này là điểm cộng lớn nha. Mẹ em còn bảo, nếu các gia đình hào môn đều như nhà họ Ninh thì ai mà chẳng muốn gả vào.”

 

Thương Quân: “Dù sao thì họ gì cũng được, trừ họ Ngu ra.”

 

Sầm Tô cười chỉ chỉ sang vách tường bên cạnh: 

“Chủ tịch Ngu ở phòng bên đó nhỉ? Cẩn thận tai vách mạch rừng.”

 

Thương Quân: “Không sao, nghe thấy là tốt nhất, chính là nói cho anh ấy nghe đấy.”

 

Trước đây anh từng thấy Ngu Thệ Thương là người đáng tin cậy nhất. Xem ra đó chỉ là ảo giác.

 

“Dì và bà ngoại thích gì? Tối nay sang nhà em dùng bữa, anh nên chuẩn bị một món quà ra mắt.”

 

“Anh là khách trọ mà, mua đại chút trái cây là được rồi.”

 

“Quà ra mắt không thể tùy tiện được, danh nghĩa là khách trọ, nhưng đối với anh thì không phải.” 

Đây là lần đầu tiên anh gặp người thân của cô. Nói xong, Thương Quân buông cô ra, đi đến đầu giường lấy điện thoại: 

“Em nghĩ xem nên tặng gì thì tốt, đừng bận tâm về giá cả giúp anh.”

 

“Thành phố nhỏ của tụi em chẳng có gì đáng để mua đâu.”

 

“Không mua ở đây. Anh sẽ bảo quản gia cử người gửi từ Hồng Kông sang, thời gian vẫn còn kịp.”

 

Thấy anh đã quyết, Sầm Tô không từ chối nữa: 

“Vậy tặng bà ngoại em ít thực phẩm chức năng bổ dưỡng mà ở địa phương không có đi. Còn mẹ em thì thích bộ đồ trà.”

 

Tín hiệu trong phòng không được tốt lắm, Thương Quân ra ban công gọi điện cho quản gia, dặn dò chuẩn bị. Quản gia nghe tin chuẩn bị quà ra mắt, trong lòng thầm vui lây cho anh. Cứ theo tốc độ phát triển này, biết đâu anh còn kết hôn sớm hơn cả Thương Uẩn.

 

Thương Quân vừa gác máy, vòng eo chợt trĩu xuống, Sầm Tô từ phía sau ôm chặt lấy anh. Anh vỗ nhẹ vào tay cô: “Vào phòng đi, bảo vệ đang ở bên dưới kìa.”

 

Sầm Tô không buông: “Chẳng phải đã có anh chắn cho em rồi sao?”

 

“Tay của em thì anh chắn kiểu gì?”

 

Sầm Tô trực tiếp vén vạt áo thun của anh lên, luồn tay vào trong ôm lấy eo anh. Thương Quân khẽ hít sâu một hơi. 

Sầm Tô áp mặt vào lưng anh, hít hà mùi hương dễ chịu trên cơ thể anh. Chỉ cần ôm anh thế này thôi, cô đã thấy mãn nguyện vô cùng.

 

Vì một bữa tối mà anh đặc biệt chuẩn bị quà từ Hồng Kông gửi sang. Ai mà chẳng thích được anh nuông chiều như thế. 

Cô cũng cuối cùng đã hiểu vì sao Thương Uẩn và Thương Thấm lại dựa dẫm vào người anh cả này hơn là cha ruột của mình. 

Được dung túng vô điều kiện, chẳng ai có thể khước từ.

 

Sầm Tô dần cảm thấy không thỏa mãn với việc chỉ áp mặt vào lưng anh: 

“Em muốn vào lòng anh cơ.”

 

Thương Quân xoay người lại, thu cô vào vòng tay mình. 

“Thích anh ôm em đến vậy, ba tháng sau chia tay rồi, để xem em tính thế nào?” 

Anh cũng đã học được cách khích tướng.

“Đợi anh đi liên hôn, em có từng nghĩ đến việc người anh ôm lúc đó không còn là em nữa không?”

 

Sầm Tô: “Anh nghĩ thoáng được như vậy thì em yên tâm rồi.”

 

“…”

 

Thương Quân tức đến phát cười, phát một cái vào mông cô.

 

“Không được đánh em!” 

“Không đánh em thì đánh ai?”

 

Gần như là theo bản năng, lòng bàn tay anh phủ lên chỗ vừa phát nhẹ lúc nãy, vừa dỗ dành vừa xoa xoa. 

Sầm Tô ngước đầu lên: “Những người thích dùng khích tướng kế như anh, nhất định phải tự phạt.” 

“Phạt thế nào?” 

“Phạt anh phải ôm em nhiều hơn.”

 

Thương Quân lại xoa thêm chỗ vừa đánh, tay rời khỏi bờ mông cong vút của cô rồi siết chặt cô vào lòng. 

Sầm Tô sáng nay ra ngoài chạy bộ mặc áo bra và quần yoga, sau khi bàn bạc xong giờ mời khách với mẹ là cô đến tìm Thương Quân ngay, chưa kịp thay đồ tập. 

Chiếc quần yoga màu đỏ Burgundy ôm sát, tôn lên hoàn hảo vóc dáng nóng bỏng của cô. Thương Quân cảm giác như đang ôm một ngọn lửa trong lòng.

 

Dục hỏa thiêu thân.

 

Sầm Túng Y đã chuẩn bị xong bữa sáng, đợi mãi vẫn không thấy con gái quay về. Điện thoại con bé cũng không mang theo, chẳng cách nào liên lạc được. 

Dì giúp việc hỏi: “Sầm Tô đâu rồi? Vẫn chưa dậy à?” 

“Dậy từ sớm rồi chị. Con bé sang nhà nghỉ tìm người bạn của sếp cũ, hai vị khách trọ đó quen biết sếp trước đây của nó.” 

Dì giúp việc phụ họa: “Trùng hợp vậy sao?” 

“Chứ còn gì nữa.” 

Sầm Túng Y nghĩ đến việc con gái tình cờ gặp Khang Kính Tín ở Thâm Quyến, lại nghĩ đến chuyện Khang Kính Tín vậy mà trúng thầu dự án của Ngu Thệ Thương, không khỏi cảm thán. 

“Thế giới này nói rộng thì rộng, mà bảo nhỏ thì cũng thật nhỏ.”

 

Bà còn phải cùng Ngu Thệ Thương đi chợ hải sản nên không đợi Sầm Tô ăn sáng cùng. Hai người hẹn nhau tám giờ rưỡi gặp ở bãi đậu xe. 

Sầm Túng Y không cầu kỳ chưng diện, chỉ chuẩn bị đồ chống nắng kỹ càng như mọi khi. 

Tám giờ hai mươi lăm, bà mới ra khỏi cửa. Ngu Thệ Thương đã ngồi trong xe đợi sẵn từ lâu.

 

Ban đầu ông định mặc một chiếc sơ mi công sở, còn định tự mình lái xe. Nhưng sau cùng đều dẹp bỏ ý định đó. 

Trong mắt Sầm Túng Y, dù ông có làm gì đi nữa thì vẫn chỉ là một cậu em chưa trưởng thành. Ngay cả khi giờ đây ông đã nắm quyền cả một tập đoàn, thì ở chỗ bà, ông vẫn chẳng thể chín chắn bằng Khang Kính Tín.

 

Tài xế đột ngột khởi động máy, Ngu Thệ Thương sực tỉnh, quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ. Bà vẫn như thời trẻ, dáng đi nhanh nhẹn như có gió dưới chân.

 

Vệ sĩ mở cửa sau xe, không nhịn được mà liếc nhìn Sầm Túng Y thêm một cái. Quá giống Sầm Tô. 

Dường như anh đã tìm ra lý do, vì sao trước đó ông chủ lại nhiều lần phá lệ với Sầm Tô đến vậy.

 

Sau khi lên xe, Sầm Túng Y bảo tài xế rằng có hai chợ hải sản, có thể dạo xem cả hai. 

“Vẫn còn thích ăn hải sản đến thế à?” 

Bà quay sang hỏi người bên cạnh.

 

Ngu Thệ Thương gật đầu: “Khẩu vị vẫn như xưa.” 

Thay đổi duy nhất là ông ít uống cà phê hơn, vì dạo này hay bị mất ngủ. 

Không gian yên lặng khoảng chừng hai giây.

 

“Sầm Túng Y, thời đại học tôi từng bị trượt môn.” 

Ông thông minh đến vậy mà lại trượt môn. Tuy kém bà ba tuổi nhưng ông chỉ dưới bà một khóa. Họ cùng trường, khác học viện.

 

Sầm Túng Y: “Vì tôi sao? Nếu không, anh đã chẳng nhắc đến.”

 

Ngu Thệ Thương im lặng vài giây: 

“Có thể nói là vậy. Trên đường đi thi, tôi tình cờ gặp bạn của cô, không kìm lòng được nên đã hỏi thăm tình hình của cô. Cô ấy nói cô đang rất hạnh phúc, đã kết hôn với người cùng lớn lên từ nhỏ, và hai ngày trước vừa mới sinh con, mẹ tròn con vuông.”

 

Hai mươi sáu năm trước không giống như bây giờ, khi đó mạng xã hội chưa phát triển, một khi đã cắt đứt liên lạc là thực sự bặt vô âm tín. 

Ông không ngờ mình còn chưa tốt nghiệp mà bà đã có con rồi. 

Trong phòng thi, đầu óc ông trống rỗng một hồi lâu, không phải vì không biết làm bài, mà là về sau không tài nào làm tiếp được nữa.

 

Sầm Túng Y nhìn ông với vẻ suy tư, lời nói này quả thực khiến bà mủi lòng đôi chút: 

“Anh đây là tìm sẵn cái cớ để ngày mai lại sang chỗ tôi ăn cơm đấy à?”

 

Ngu Thệ Thương: “…” 

Ông hỏi thẳng thừng: “Ngày mai lại ăn thêm một bữa cơm nhà Hải Thành do cô làm, có tiện không?”

 

“Cuối cùng cũng dám mở miệng rồi à?” 

“…”

 

“Được thôi, nể tình anh từng bị trượt môn, tôi mời anh thêm bữa nữa.”

 

Sầm Túng Y tuyên bố trước: 

“Không có bữa thứ ba đâu đấy.” 

Một bữa đại tiệc hải sản, một bữa cơm nhà Hải Thành.

 

Ngu Thệ Thương đầu tiên lên tiếng cảm ơn, sau đó lập tức quay lại chủ đề chính. 

Hôm nay, ông không quên trọng trách của mình: 

“Túng Y, tôi muốn được đối xử tốt với cô. Dù sao đi nữa, quá khứ đó đối với tôi vô cùng trân quý. Nói ra có lẽ cô không tin, tôi đã mắc chứng rối loạn giấc ngủ từ lâu, và cũng chẳng còn hứng thú gì với tình yêu nữa.”

 

“Tôi tin.”

 

“…”

 

Bà có lẽ còn nghĩ rằng ông đã “không còn làm ăn gì được nữa” rồi cũng nên. Thôi thì không được cũng đành vậy. 

Dù sao thì chuyện có “được” hay không, trước đây bà cũng đã biết rõ rồi.

 

Sầm Túng Y phản hồi mấy câu trước đó của ông: 

“Chắc anh cũng nhận ra rồi, tôi thực sự sẵn lòng giữ mối quan hệ tốt với anh, với điều kiện là không bàn chuyện tình cảm.”

 

Ngu Thệ Thương lập tức lấy điện thoại ra: 

“Vậy thêm phương thức liên lạc đi. Tôi thường xuyên đến Thâm Quyến, con gái cô chẳng phải cũng ở đó sao? Sau này cần giúp đỡ gì thì đừng khách sáo.”

 

“Sao anh biết Tô ở Thâm Quyến?”

 

“Lúc điều tra về Khang Kính Tín, tôi vô tình thấy được.”

 

Sầm Túng Y tin lời ông. Điện thoại đã đưa đến trước mặt, bà quét mã kết bạn. 

Bà nói sẵn lòng giữ quan hệ tốt không phải là lời khách sáo lừa gạt ông.

 

Ngu Thệ Thương đang sửa tên danh bạ thì điện thoại của cô cháu gái gọi đến. 

“Tiểu thúc, sao chú lại hủy bữa tối con đặt cho hai người vậy?”

 

“Ăn chán rồi.”

 

“Con đặt theo khẩu vị của chú mà, mới có một bữa mà đã chán? Chú khó chiều thật đấy!”

 

“Bảo nhà hàng không cần giao cơm đến nữa.”

 

“Con trả tiền trước hết rồi!”

 

“Cứ coi như tiền boa cho họ đi.”

 

Ngu Duệ cạn lời: “Thế thì chú tự giải quyết chuyện ăn uống đi, con không quản nữa!”

 

Cô đang bận viết email cho Sầm Tô. 

Việc gọi điện chèo kéo người có vẻ không tiện lắm, cô chọn cách gửi email để giải thích rõ ý định của mình trước.

 

Hai ngày qua cô đã tìm hiểu kỹ, khi Sầm Tô nghỉ việc ở Tân Vận, Thương Uẩn đã tìm mọi cách giữ lại nhưng không lay chuyển được ý định ra đi của cô. Rời Bắc Kinh, cô đến thẳng Thâm Quyến và từ chối lời mời của nhiều đối thủ cạnh tranh trong ngành.

 

Ngu Duệ hợp lý đoán rằng, Sầm Tô muốn vào Tân Duệ nhưng khổ nỗi chưa có cơ hội.

 

Trong khi đó, nhà Triệu Tuần đã rối như canh hẹ. Ngày hôm qua, mấy đứa con suýt chút nữa đã khiến Triệu lão gia tử tức giận đến mức phải nhập viện lần nữa. Người còn sống sờ sờ ra đó mà con cái đã tranh giành gia sản và cổ phần đến mức không đội trời chung.

 

Điều này lại tạo cơ hội cho cô sắp xếp người vào công ty. Tuy nhiên thời điểm phải tính toán thật chuẩn, có một điểm chú nhỏ nói đúng, không được đợi đến khi họ đạt được thỏa thuận phân chia rồi bắt tay nhau đối phó cô. Nếu có thể đàm phán xong với Sầm Tô, tốt nhất là giữa tháng này cô ấy có thể gia nhập Tân Duệ.

 

Hôm nay đã là mùng bảy, thời gian để lại cho cô không còn nhiều. Vốn dĩ định đợi về Thâm Quyến mới hẹn Sầm Tô gặp mặt, nhưng giờ đành phải gửi email trước.

 

Cô còn nghe nói, mỗi lần Sầm Tô nghỉ phép đều sẽ yêu đương để thư giãn, một khi bắt đầu bận rộn với dự án là sẽ dứt khoát chia tay. Lần này không biết cô ấy có đang yêu không, nếu có thì đang yêu ai.

Có yêu cũng không sao, cùng lắm là sau khi chia tay, đợi quyền kiểm soát Tân Duệ quay về tay cô và mọi thứ ổn định lại, cô sẽ giới thiệu cho Sầm Tô một người khác.

 

Xung quanh cô không thiếu đàn ông ưu tú, thực ra Thương Quân là một đối tượng yêu đương rất tốt, nhưng đáng tiếc Tân Vận Y tế và Tân Duệ Y tế là đối thủ cạnh tranh, không tiện giới thiệu anh. Ngoại trừ Thương Quân ra, ai khác đều được.

 

Ba rưỡi chiều, hòm thư của Sầm Tô nhận được một bức email dài. Cô đang ở dưới hồ bơi, không mang theo điện thoại.

 

Hôm nay cô mặc một bộ đồ bơi dạng váy, không phải để bơi mà là đang thử trèo lên cái cây đó. Đã thử gần nửa tiếng đồng hồ, nhìn thì không cao nhưng làm sao cũng không trèo lên được. Trèo mệt rồi, cô ôm lấy thân cây nghỉ ngơi.

 

Trên bờ, Thương Quân tựa lưng vào ghế nằm cũng đã ngắm cô suốt nửa tiếng. Anh chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh: 

“Lại đây nghỉ chút đi. Đừng trèo nữa, có khi áo rách rồi em cũng chưa chắc trèo lên nổi đâu.”

 

Sầm Tô mỉm cười làm bộ định đánh anh. Chưa kịp lại gần thì Thương Quân có điện thoại. Quản gia cử người gửi quà đến đã tới nơi, hỏi xem nên đặt ở đâu. 

Thương Quân: “Đợi ở đại sảnh, con qua ngay đây.”

 

Vừa nói, anh vừa đưa tay ra trước mặt Sầm Tô, ra hiệu cô có thể đánh vào tay mình. 

Sầm Tô nào nỡ đánh thật, chỉ khẽ nắn nắn ngón tay anh.

 

Gác máy xong, Thương Quân bảo cô về nhà thay quần áo: 

“Quà đến rồi, khoảng bốn giờ, anh và Ngu Thệ Thương sẽ sang nhà em.”

 

“Sớm thế ạ?”

 

Thương Quân đứng dậy khỏi ghế nằm: 

“Dù sao cũng không thể coi nhà em như nhà hàng, sát giờ ăn mới đến. Đến sớm một chút để trò chuyện với bà ngoại.”

 

Hai ngày nay nhà cửa náo nhiệt, tinh thần bà ngoại rõ ràng tốt lên trông thấy. Tuyết Cầu là niềm vui mới của cả nhà, bà ngoại rất kiên nhẫn chơi cùng nó, và nó cũng rất thích bám lấy bà.

 

Khi Sầm Tô về đến nhà, bà ngoại đang cùng Tuyết Cầu tập đánh bóng. 

Bà Lâm thấy cháu ngoại mặc đồ bơi liền hỏi: “Đi bơi về đấy à?”

 

“Vâng ạ. Hồ bơi hiếm khi mới vắng người.” 

Sầm Tô chỉ tay lên lầu, “Con lên tắm rửa thay đồ chút ạ.”

 

Chưa đến bốn giờ, tiếng gõ cửa đã vang lên, Sầm Tô vẫn còn đang sấy tóc trong phòng. 

Dì giúp việc ra mở cửa, giả vờ như không quen biết: 

“Chào hai vị, mời vào trong ạ.”

 

Lúc xuống lầu, Thương Quân và Ngu Thệ Thương tâm đầu ý hợp đều thay bằng quần tây và áo sơ mi. 

Quà mang đến không tính là quá đắt đỏ, một bộ trà bằng sứ phiên bản giới hạn, vài hộp thực phẩm chức năng tốt cho tim mạch và tăng cường miễn dịch cho người già. Cái quý chính là ở tấm lòng.

 

Bà Lâm liên tục nói họ quá tốn kém, rồi nhiệt tình mời họ ngồi. 

Sầm Túng Y đang bận rộn trong bếp, nhất thời chưa ra ngay được.

 

Bà Lâm không biết họ họ gì, liền hỏi: 

“Tôi nên xưng hô với hai chú cháu thế nào đây?”

 

Ngu Thệ Thương vội vàng tự giới thiệu: 

“Chào dì ạ, con họ Ngu, dì cứ xem con như cháu là được rồi. Dạo này sức khỏe dì có tốt không ạ?”

 

Bà Lâm cười bảo: “Tốt, tốt lắm. Nhìn thấy các cháu là tôi thấy vui rồi.”

 

Dì giúp việc liếc nhìn ông chủ nhà mình, dì chưa từng thấy ông hạ mình như thế bao giờ.

 

Ngu Thệ Thương tiếp tục giới thiệu Thương Quân. 

Nghĩ bụng không thể để anh mang họ Thương, nếu không sẽ rất dễ khiến người ta liên tưởng đến việc cùng một gia đình với Thương Uẩn. Mà Sầm Tô lại không có ở đây, ông không biết cô đã đặt cho anh cái tên gì.

 

Thế là ông đành phải “ứng biến” ngay tại chỗ: 

“Dì, đây là cháu của con, Giang Minh Kỳ, dì cứ gọi nó là Minh Kỳ là được ạ.”

 

Thương Quân: “…”

 

“Minh Kỳ phải không? Cái tên này hay đấy. Hai cháu ngồi xuống đi.”

 

Thương Quân khi nghe thấy mình bị gọi là Giang Minh Kỳ, đầu óc bỗng vang lên một tiếng “đùng”. 

Ngu Thệ Thương đúng là khéo chọn thật, chọn đi chọn lại, cuối cùng lại chọn đúng tên tình địch của anh.

 

Ngu Thệ Thương không hề biết Giang Minh Kỳ từng hẹn hò với Sầm Tô, vừa rồi trong đầu ông chỉ chợt lóe lên cái tên này, lại nghĩ Giang Minh Kỳ có quan hệ khá tốt với Thương Quân nên thuận miệng nói ra luôn.

 

Bà Lâm thấy dì giúp việc vào bếp pha trà mãi chưa ra, mà mình với hai người họ lại chẳng có chuyện gì để nói, bèn chống gậy định đứng dậy đi giục.

 

Ngu Thệ Thương vội đỡ lấy bà ngoại: 

“Dì ơi, dì cứ ngồi đi ạ, muốn lấy gì để con và Minh Kỳ đi lấy cho.”

 

“Dì đi lấy ít trái cây cho hai đứa.”

 

“Dì đừng khách sáo quá ạ.”

 

Ngu Thệ Thương nhìn bà Lâm già yếu, trong lòng ngổn ngang bao cảm xúc. 

Hồi còn yêu Sầm Túng Y, ông từng xem ảnh chụp chung của cả gia đình ba người họ, lúc đó bà Lâm rất thanh tao sang trọng, vẻ đẹp của Sầm Túng Y phần nào được thừa hưởng từ bà. Vậy mà giờ đây, bà đã già và bệnh đến mức ông không còn nhận ra nữa. 

Lúc mới bước vào cửa, ông đã chẳng nhận ra người quen.

 

Thương Quân thấy bà ngoại đã có Ngu Thệ Thương ở bên cạnh chăm sóc, bèn đứng dậy đi về phía nhà bếp.

 

Cửa bếp mở toang, nhưng anh vẫn gõ cửa một cái.

 

Dì giúp việc đang pha trà hoa hồng, Sầm Túng Y thì đang đứng trước bồn rửa để xử lý chỉ tôm. 

Nghe thấy tiếng động, cả hai đều ngoảnh đầu lại.

 

“Chào dì Sầm ạ.” 

Anh đành phải cắn răng tự giới thiệu, “Con là Giang Minh Kỳ.”

 

“Chào con.” 

Sầm Túng Y tay không nghỉ, mỉm cười trò chuyện với anh: 

“Sầm Tô nói với dì rồi, con thích ăn miến xào hải sản, tối nay dì sẽ làm cho con.”

 

“Cảm ơn dì Sầm ạ.” 

Thương Quân xắn ống tay áo lên, “Có việc gì con có thể phụ một tay không ạ?”

 

“Không cần, không cần đâu.” 

Sầm Túng Y bảo anh ra phòng khách cho mát: 

“Hôm nay bếp núc bừa bộn, cẩn thận kẻo bẩn quần áo con.”

 

“Không sao đâu ạ.” 

Thương Quân nói, “Mẹ con thỉnh thoảng cũng xuống bếp, con vẫn thường phụ giúp bà ấy.”

 

Dì giúp việc pha trà hoa xong, trước khi bưng ra ngoài đã quay lưng về phía Sầm Túng Y, kín đáo giơ ngón tay cái tán thưởng anh. 

Muốn tình cảm tiến xa, nhất định phải có được sự công nhận của mẹ vợ.

 

Dì giúp việc đi ra ngoài, trong bếp chỉ còn anh và Sầm Túng Y. Sầm Túng Y thấy anh thành tâm muốn giúp nên cũng tùy anh. 

Bà không khỏi cảm thán, phải có phúc phần thế nào mới có được một người con rể như thế này.

 

Thương Quân ở trong bếp cũng không giúp được gì nhiều, nhưng anh có thể trò chuyện với Sầm Túng Y về Sầm Tô, về tình hình sức khỏe của bà ngoại. 

Sau khi xử lý xong chỉ tôm, Sầm Túng Y rửa sạch tay rồi đi rửa trái cây cho anh.

 

“Minh Kỳ, con nếm thử trái cây của vùng biển Hải Thành nhà dì đi.”

 

Thương Quân: “… Vâng ạ.”

 

Bản thân Giang Minh Kỳ có lẽ nằm mơ cũng không ngờ tới, mình không gặp được phụ huynh của Sầm Tô, nhưng cái tên của mình thì lại được “diện kiến” rồi.

 

Prev
Novel Info
@Trạm chủ:

Trạm Ngôn Tình là nơi chia sẻ các truyện ngôn tình mới nhất Tấn Giang, các bộ tiểu thuyết nổi tiếng Trung Quốc,... Ngoài ra, còn cập nhật thêm kho truyện tranh Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản...

Contact liên hệ: Fanpage facebook.com/wikitruyen

YOU MAY ALSO LIKE

noi-tru-an-binh-yen
Nơi Trú Ẩn Bình Yên – Nghê Đa Hỉ
October 22, 2024
tai-ha-rat-binh-thuong
Tại Hạ Rất Bình Thường
August 26, 2024
canh-tranh-gio-nghe-da-hi
Cảng tránh gió – Nghê Đa Hỉ
September 12, 2024
ngu-ngon-tue-kien
Ngủ Ngon – Tuế Kiến
September 15, 2024
Thể loại
  • Bảng xếp hạng Tấn Giang (3)
  • Cổ đại (2)
  • Cưới trước yêu sau (1)
  • Đô thị (11)
  • Giang hồ (0)
  • Gương vỡ lại lành (1)
  • Hiện đại (20)
  • Manga (0)
  • Manhua (0)
  • Manhwa (0)
  • Nam hiệp (0)
  • Ngôn tình (20)
  • Quân nhân - Cảnh sát (0)
  • Thanh xuân (4)
  • Tiên hiệp - Tu tiên (1)
  • Tổng tài (14)
  • Top BXH Tấn Giang (15)
  • Truyện audio (1)
  • Truyện convert (5)
  • Truyện dịch (13)
  • Truyện ngắn (1)
  • Truyện sủng (8)
  • Xuyên không (0)
  • Yêu thầm (5)

2024 Trạm Ngôn Tình ~,~ tangiangwiki.net

Sign in

Lost your password?

← Back to Trạm Ngôn Tình

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Trạm Ngôn Tình

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Trạm Ngôn Tình