Chờ Cơn Mưa Này Tạnh - Ngải Ngư - Chương 2
2014, Mùa thu (1)
Mùa thu năm 2014.
Buổi sáng ngày thứ hai sau khi khai giảng lớp mười.
Hạ Đình bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa của mẹ, Đàm Anh Vân.
Sau khi thức dậy, cô cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ thể mệt mỏi, đầu nặng chân nhẹ.
Khi Hạ Đình chậm chạp mặc quần áo, Đàm Anh Vân lại đến gõ cửa phòng cô, gọi cô thức dậy từ bên ngoài: “Đình Đình, dậy chưa? Nhanh lên, không dậy là đi học trễ bây giờ.”
Hạ Đình uể oải đáp lại, giọng chậm chạp: “Dậy rồi…”
Cô vừa mặc xong bộ đồng phục mới nhận từ trường ngày hôm qua, còn chưa bước ra khỏi phòng ngủ thì đã nghe thấy tiếng cãi nhau của bố mẹ trong phòng khách.
Hạ Phỉ Khoa trách móc Đàm Anh Vân: “Sao lại là đồ ăn sáng mua nữa? Mua cái gì thế này? Tôi chẳng muốn ăn…”
Đàm Anh Vân khó chịu đáp: “Không muốn ăn thì đừng ăn!”
Hạ Phỉ Khoa cũng nổi nóng, “Ở nhà cái gì mà không có, sao cứ phải tiêu tiền mua làm gì?”
“Nhà có đủ cả đấy, sao anh không tự vào bếp mà nấu?” Đàm Anh Vân nói xong ngừng lại một chút, rồi giải thích: “Hôm nay tôi dậy trễ, không có thời gian nấu, chứ không phải tôi rảnh rỗi đi mua bữa sáng đâu?” “Dù sao thì sáng nay ăn tạm cái này, anh ăn hay không thì tùy.”
Hạ Phỉ Khoa mặt mày khó chịu ngồi xuống bàn ăn.
Trong khi hai người lời qua tiếng lại, Hạ Đình chỉ đứng đó, vài lần định mở miệng ngắt lời họ để hỏi mẹ nhiệt kế trong nhà để đâu, muốn nói với bố mẹ rằng có vẻ cô đang sốt và cần uống thuốc hạ sốt.
Nhưng bố mẹ mải cãi nhau, chẳng ai để ý đến cô.
Đây không phải lần đầu tiên bố mẹ cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh.
Hai năm qua, không biết bao nhiêu lần, chỉ một chuyện nhỏ nhặt cũng có thể khiến hai người cãi nhau.
Khi họ cãi vã kịch liệt nhất, cứ như thể đối phương không phải là người đầu ấp tay gối mà là kẻ thù không đội trời chung.
Hạ Đình không biết cách đối mặt với những cảnh này, cũng không chịu nổi bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở đó.
Bản năng của cô là chối bỏ, chỉ muốn chạy trốn.
Thế nên, Hạ Đình tiến đến bàn ăn, cầm lấy một chiếc bánh gói sẵn còn chưa mở ra rồi nhét vào cặp sách, đồng thời khẽ nói với bố mẹ: “Con sắp trễ học rồi, con đi trước đây.”
Đàm Anh Vân “Ừ” một tiếng, giọng không còn sự bực bội và khó chịu khi đối diện với Hạ Phỉ Khoa, bà nhẹ nhàng hỏi: “Đình Đình, con không uống sữa đậu nành à?”
Hạ Đình nói: “Khó cầm lắm, đi xe buýt dễ bị đổ.”
Ra khỏi nhà, Hạ Đình thở hắt ra một hơi dài, sau đó lê bước đi về phía trạm xe buýt.
Giờ này trên xe buýt rất đông người. Hạ Đình đang bị sốt, đứng trên xe buýt bị đám đông xô đẩy, cơ thể chao đảo theo từng nhịp dừng rồi chạy của chiếc xe. Cô chỉ có thể cố gắng nắm chặt tay nắm trên cao để giữ thăng bằng.
Mãi mới đến được trường, Hạ Đình xuống xe rồi hòa vào dòng người đi vào tòa nhà dạy học.
Tòa nhà có hai cánh đông và tây, khối lớp mười có tổng cộng 14 lớp, tất cả đều nằm ở cánh tây.
Mỗi tầng của cánh tây có 6 phòng học, tầng một là lớp 1 đến lớp 6, tầng hai là lớp 7 đến lớp 12, tầng ba gần cầu thang phía tây có hai phòng là lớp 13 và lớp 14 của khối lớp mười.
Còn lại bốn phòng học trên tầng ba là lớp 1 đến lớp 4 của khối lớp mười quốc tế trường Nhất Trung Vũ Thành.
Lớp 10 của Hạ Đình và lớp 9 bên cạnh chiếm hai phòng học ở giữa tầng hai.
Hạ Đình mơ màng bước vào lớp học, dựa theo cảm giác tìm được chỗ ngồi mà cô đã ngồi ngày hôm qua, rồi gục xuống bàn, nhắm mắt thiếp đi, thậm chí còn chưa tháo cặp sách ra.
Lơ mơ giữa giấc ngủ, cô có chút hối hận vì lúc ra khỏi nhà đã không uống thuốc hạ sốt, vì bây giờ cô cảm thấy còn khó chịu hơn lúc ở nhà.
Xung quanh ồn ào, náo nhiệt.
Mới chỉ là ngày thứ hai sau khai giảng, mọi người còn đang trong giai đoạn làm quen lẫn nhau.
Dù hôm qua đã có buổi tự giới thiệu, nhưng Hạ Đình thực ra không nhớ được bao nhiêu người, hầu hết cô không thể ghép nổi tên với khuôn mặt của họ.
Tuy nhiên, cô đã nhớ được tên và khuôn mặt của bạn cùng bàn, đó là một cô gái có gương mặt bầu bĩnh với mái tóc đuôi ngựa buộc cao, tên là Thượng Tình.
Chẳng bao lâu sau, bàn của Hạ Đình đột nhiên bị ai đó dùng ngón tay gõ hai cái.
Cô vốn sắp mất đi ý thức, giật mình tỉnh dậy, vội vàng ngẩng đầu nhìn chàng trai đứng bên cạnh bàn.
Đối phương cắt tóc húi cua, hai tay đút vào túi quần, miệng nhai kẹo cao su, chiếc ba lô đen được treo hờ hững trên vai trái.
Cậu ta cúi mắt nhìn Hạ Đình, vẻ mặt thờ ơ, chậm rãi nhai kẹo cao su, không nói lời nào.
Hạ Đình bị cậu nhìn chằm chằm, cảm thấy có chút sợ hãi.
Không hiểu cậu ta muốn làm gì, cô ngơ ngác hỏi: “Có chuyện gì không?”
Thịnh Sấm bị câu hỏi của cô làm cho sững sờ một lúc, sau đó khẽ cười, nhắc nhở: “Đây là chỗ của tôi.”
“Hả?” Hạ Đình ngơ ngác nhìn xuống bàn, trên bàn vẫn còn là mấy quyển sách giáo khoa mới phát hôm qua, cũng không thấy có dấu hiệu gì đặc biệt, cô lại quay sang nhìn bên cạnh.
Đúng lúc này, bạn cùng bàn của Thịnh Sấm bước tới.
Cậu bạn nhìn thấy một cô gái đang ngồi ở chỗ của Thịnh Sấm thì ngạc nhiên nói: “Ơ? Cậu là ai vậy? Sao mình không nhớ là hôm qua cậu có tự giới thiệu nhỉ?”
Hạ Đình nhìn quanh lớp học một lượt, ngơ ngác không thấy một khuôn mặt quen thuộc nào.
Lúc này, cô mới chợt nhận ra, rất có thể mình đã đi nhầm lớp.
“Đây không phải… lớp 10 sao?” Cô nhỏ giọng hỏi, giọng đầy bối rối.
Bạn cùng bàn của Thịnh Sấm lập tức cười phá lên: “Cậu là học sinh lớp 10 à? Đây là lớp 9 đấy, cậu đi nhầm lớp rồi.”
Hạ Đình ngay lập tức bật dậy khỏi chỗ ngồi, khuôn mặt vốn đã ửng đỏ vì sốt, giờ lại càng đỏ bừng lên vì quá xấu hổ.
Trước ánh mắt của nhiều bạn học lớp 9 đang nhìn chằm chằm, cô chỉ để lại một câu “Xin lỗi” lí nhí như muỗi kêu rồi vội vàng chạy ra khỏi lớp.
Dù vậy, Hạ Đình vẫn nghe thấy tiếng cười vang lên phía sau.
“Buổi sáng có một nữ sinh lớp 10 đi nhầm vào lớp 9” – câu chuyện này nhanh chóng lan ra khắp sáu lớp ở tầng hai trong giờ giải lao sáng hôm đó.
Hạ Đình chỉ biết thầm cảm thấy may mắn vì lúc này mọi người vẫn chưa quen biết nhau, không ai biết tên cô.
Chỉ là có lẽ trong khoảng thời gian tới, đám học sinh lớp 9 từng chứng kiến cảnh cô mơ hồ đi nhầm lớp còn chiếm chỗ ngồi của người khác sẽ nhớ mãi. Mỗi lần nhìn thấy cô, không chừng họ sẽ buột miệng nói với bạn mình: “Nhớ không? Cô gái đi nhầm lớp vào ngày khai giảng thứ hai chính là cô ấy đấy.”
Sự cố ngớ ngẩn này cứ thế trôi qua, nhưng kể từ ngày đó, Hạ Đình luôn gặp lại chàng trai đầu húi cua ấy.
Giờ ra chơi, cô và bạn cùng bàn cùng nhau đi vệ sinh, gặp cậu ấy trên hành lang.
Buổi trưa khi cô xuống căng-tin ăn trưa, xếp hàng mua cơm cũng gặp được cậu ấy đang xếp hàng.
Những lúc rảnh rỗi cô ra siêu thị trường mua đồ ăn vặt, cũng gặp cậu ấy đang mua nước ngọt uống.
Thậm chí cả lúc cô trong giờ học đang thả hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng có thể vừa khéo nhìn thấy cậu ấy đi ngang qua lớp do đến muộn.
Cậu ấy luôn vô tình lọt vào tầm mắt của cô, khiến Hạ Đình muốn không để ý cũng khó.
Dần dần, cô phát hiện, cậu ấy lúc nào cũng một mình.
Làm gì cũng chỉ có một mình.
Cậu ấy ít khi cười, trên người toát ra sự lạnh lùng không thể hòa tan, khiến người khác không dám đến gần, chứ đừng nói đến bắt chuyện với cậu.
Cậu thích nhất món cơm nắm xúc xích nướng nhân trứng muối của quán ăn sáng trước cổng trường.
Đi học năm ngày một tuần, cậu sẽ liên tục mua món này trong năm ngày ấy.
Cậu có một chiếc xe đạp màu đen, trời không mưa cậu sẽ đạp xe đến trường.
Cậu không thích mang ô, nhưng Vũ Thành thì lại thường xuyên có mưa.
Mỗi khi tan học gặp trời mưa, cậu cũng sẽ chẳng thèm để ý, cứ thế bước vào màn mưa như thể trời đang nắng, mặc cho mưa xối ướt cả người.
…
Hạ Đình vô thức biết được rất nhiều điều về cậu.
Nhưng vẫn không biết cậu tên là gì.
Vào sáng thứ sáu giữa tháng mười, trong giờ nghỉ giải lao dài, Hạ Đình, với vai trò là lớp trưởng môn Ngữ văn, như thường lệ ôm chồng bài tập Ngữ văn đã thu gom được mang đến văn phòng giáo viên Ngữ văn. Nhân tiện, cô dự định lấy sẵn bài kiểm tra môn Ngữ văn cần làm vào cuối tuần để phát trước cho lớp.
Chỉ là Hạ Đình không ngờ rằng, khi cô gõ cửa bước vào văn phòng giáo viên Ngữ văn, cô lại phát hiện giáo viên Ngữ văn – cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp 9 – đang mắng một người.
Và, người đang bị mắng không ai khác, chính là chàng trai đầu húi cua kia.
Cậu ta quay lưng về phía cửa, không thấy được Hạ Đình đang đi vào, đồng thời cũng che khuất tầm nhìn của giáo viên Ngữ văn đang ngồi trên ghế.
Giáo viên Ngữ văn hỏi Thịnh Sấm: “Trước đây em thường xuyên đi trễ tôi không nói gì, em nghĩ thật sự không ai quản em sao? Tuần này ngày nào cũng đi trễ, em còn muốn học tiếp hay không?”
Thịnh Sấm đáp rất thờ ơ: “Không muốn học nữa.”
Giáo viên Ngữ văn không ngờ gặp phải một học sinh nổi loạn, câu “Không muốn học nữa” của Thịnh Sấm làm thầy nghẹn lời mất nửa phút, sau đó tức giận nói: “Trả lời cho đàng hoàng!”
Thịnh Sấm liền bắt đầu giả câm, không nói gì nữa.
Một lúc sau, giáo viên Ngữ văn thở dài, nói: “Thế này đi, em gọi điện cho gia đình, bảo phụ huynh chiều nay tan làm qua đây một chuyến, tôi muốn gặp nói chuyện với họ…”
Thịnh Sấm đáp lại: “Nhà em chỉ có mình em, không có ai khác.”
Giáo viên Ngữ văn nghĩ Thịnh Sấm đang viện cớ để qua loa chuyện mời phụ huynh, đương nhiên không tin, nói: “Đừng kiếm lý do, lần này nhất định phải mời phụ huynh!”
“Vậy thầy muốn gặp mẹ em hay bố em?” Thịnh Sấm hỏi, giọng điệu bình tĩnh.
Giáo viên Ngữ văn đáp: “Ai rảnh thì qua.”
Ngay sau đó, Hạ Đình nghe thấy cậu ta nghiêm túc nói với giáo viên Ngữ văn: “Mẹ em mất rồi, em không có bố, hai người họ xem ra đều không rảnh.”
Giáo viên Ngữ văn: “…”
Hạ Đình đang đi về phía bàn làm việc của giáo viên Ngữ văn, không ngờ lại vô tình nghe được hoàn cảnh gia đình của người khác.
Cô có chút bối rối, ngừng bước một chút rồi lặng lẽ tiến đến trước mặt giáo viên Ngữ văn, đưa chồng bài tập trong tay cho thầy, nhẹ giọng nói: “Thầy, bài tập ạ.”
Giáo viên Ngữ văn nhận lấy chồng bài tập từ tay Hạ Đình, đặt lên bàn, sau đó cầm hai xấp bài kiểm tra mới in đưa cho cô, nói: “Mang hai xấp bài kiểm tra này về phát cho các bạn, bài tập cuối tuần, mỗi ngày làm một tờ, sáng thứ hai nộp lại đặt lên bàn thầy.”
“Dạ.” Hạ Đình gật đầu đồng ý, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Khi Hạ Đình vừa xoay người, giáo viên Ngữ văn nhìn về phía Thịnh Sấm vẫn đang đứng trước mặt mình, thở dài, bất lực nói: “Em cũng về đi, sau này chú ý nhé, đừng có đến muộn mãi.”
Thịnh Sấm không nói gì, lập tức quay đầu, đi theo sau Hạ Đình ra khỏi văn phòng.
Ngay khi Hạ Đình sắp bước ra khỏi cửa văn phòng, giáo viên Ngữ văn đột nhiên gọi cô lại: “À đúng rồi, Hạ Đình này, em cầm cái này về, để cuối tuần các bạn có thời gian thì xem qua.”
Trong lúc nói, thầy lại lấy từ trong đống tài liệu ra một xấp bài văn mẫu phân tích.
Nghe thấy giáo viên gọi tên mình, Hạ Đình theo phản xạ quay lại, suýt chút nữa đâm vào Thịnh Sấm đang đi ngay phía sau.
Cô lập tức đỏ mặt, lùi lại một bước để kéo giãn khoảng cách với cậu, sau đó vòng qua cậu quay lại chỗ giáo viên Ngữ văn để nhận tài liệu.
Đến khi cô ra khỏi văn phòng Ngữ văn, Thịnh Sấm đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Hạ Đình ôm chồng bài kiểm tra, băng qua dãy hành lang từ tòa nhà văn phòng để đến tòa nhà dạy học. Khi cô đi ngang hành lang bên cạnh nhà vệ sinh, Thịnh Sấm vừa lúc từ nhà vệ sinh nam bước ra.
Cậu nhìn chằm chằm vào bóng lưng mảnh mai của Hạ Đình, trong đầu vang lên cái tên mà thầy giáo chủ nhiệm vừa gọi trong văn phòng.
Cô ấy tên là “xià tíng”.
Lần đầu tiên Thịnh Sấm tò mò về tên của một người.
Cậu muốn biết cụ thể tên cô ấy gồm những chữ nào.
Vài tháng sau, học kỳ hai của khối lớp mười bắt đầu.
Hạ Đình, người chọn khối tự nhiên với môn Vật lý và Địa lý, được phân vào lớp 13, cũng chính là lớp Vật-Địa 3.
Người cũng được phân vào lớp 13, không ai khác, chính là chàng trai đầu húi cua ấy.
Hạ Đình vẫn chưa biết cậu tên là gì.
Nhưng không lâu sau, cô đã biết.
Bởi vì khi đến lượt cậu tự giới thiệu, cậu nói: “Tôi tên là Thịnh Sấm, thịnh trong thịnh khí lăng nhân, sấm trong gây họa.”
Thực ra, Thịnh Sấm đã biết tên của Hạ Đình ngay từ sau khi kết quả thi giữa kỳ học kỳ trước được công bố.
Hạ Đình, Hạ trong mùa hè, Đình trong lúa mạch.
@Trạm chủ:
Trạm Ngôn Tình là nơi chia sẻ các truyện ngôn tình mới nhất Tấn Giang, các bộ tiểu thuyết nổi tiếng Trung Quốc,... Ngoài ra, còn cập nhật thêm kho truyện tranh Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản...
Contact liên hệ: Fanpage facebook.com/wikitruyen